Tiền đạo Anh như lá mùa thu

Chris Sutton từng là cầu thủ đắt giá nhất nước Anh, khi chuyển đến Blackburn vào năm 1994 và ngay lập tức giúp đội này đoạt chức vô địch Premier League 1995. Vậy mà cả đời, Sutton chỉ được khoác áo ĐTQG… đúng 1 lần.
Tiền đạo Anh như lá mùa thu
Anh phải cạnh tranh chỗ đứng với Alan Shearer, Michael Owen, Ian Wright, Andy Cole, Les Ferdinand, Robbie Fowler, Emile Heskey, Dion Dublin, Stan Collymore, Teddy Sheringham! Còn đâu cái thời kỳ mà bóng đá Anh tràn ngập tiền đạo giỏi như thế!
Bây giờ, Sutton bình luận, nhưng có vẻ đúng hơn nếu xem đấy là một sự cám cảnh: nếu như Southgate dùng Danny Welbeck để thay Harry Kane, vì vấn đề phong độ thuần túy, thì hơi buồn. Cám cảnh ở chỗ: giả sử Sutton chơi bóng trong thế hệ này, anh đã có thể thành công hơn, có cơ hội nhiều hơn.
Trên nguyên tắc, thay Kane bằng Welbeck là… một sự thụt lùi. Vâng, đây là ý kiến cá nhân, và bạn có quyền nói ngược lại: Welbeck hay hơn, có đẳng cấp cao hơn Kane. Vậy hãy lấy thị trường chuyển nhượng làm trọng tài. Hãy xem bóng đá nhà nghề định giá cho Kane ở thời điểm này, và Welbeck ở thời điểm này, xem ai có giá hơn ai! Một cách tổng quát, người ta thường lấy bàn thắng làm thước đo năng lực của các tiền đạo. Kane trẻ hơn Welbeck, khoác áo ĐTQG ít hơn Welbeck, nhưng anh ghi bàn nhiều hơn Welbeck. Còn ở Premier League, càng không cần bàn. Khác biệt đến mức không thể so sánh Welbeck với Kane.
Vấn đề là: bỏ qua trận đấu cụ thể với Thụy Sỹ đêm nay, nếu Anh không dùng Kane cho vị trí tiền đạo mũi nhọn, thì có thể dùng ai? Ngoài Welbeck, quê hương bóng đá còn có Marcus Rasford, Daniel Sturridge và Raheem Sterling. Và, gần như là hết. Jermain Defoe không thể gánh vác tương lai. Jamie Vardy đã chia tay đội tuyển. Dominic Solanke hoặc Tammy Abraham đều là những cầu thủ trẻ hầu như không được thi đấu ở Premier League.

Bản thân Welbeck vừa nói trước trận gặp Thụy Sỹ: “Vardy chia tay ĐTQG là một cơ hội cho bản thân tôi”. Cho đến cách đây 3 năm, vẫn không có nhiều người biết đến một Vardy đã 28 tuổi. Ngoài CLB Leicester, sự nghiệp của Vardy chỉ nằm ở các đội bóng có tên là Stockbridge Park Steels, Halifax Town, Fleetwood Town. Và Welbeck phải thừa nhận: cơ hội của anh tăng lên khi một tiền đạo “quèn” như Vardy giải nghệ (sau 26 lần khoác áo ĐTQG). Đủ biết chất lượng tiền đạo trong bóng đá Anh hiện nay nghèo nàn đến mức độ nào.
Thật ra, nếu không có cây làm bàn xuất sắc đến mức có thể khiến mọi hàng thủ sợ hãi, người ta vẫn có thể dùng chiến thuật, lối chơi để tạo nên một hàng công hiệu quả. ĐT Pháp dùng Olivier Giroud mà không yêu cầu Giroud phải ghi bàn. Họ vẫn vô địch World Cup. Không nói đâu xa, chính ĐT Anh ngày xưa đã thường xuyên dùng Emile Heskey – mẫu tiền đạo ra sân mà không nhất thiết phải ghi bàn (số bàn thắng ghi cho ĐTQG của Heskey còn ít hơn… thủ môn Jose Luis Chilavert của đội tuyển Paraguay).
Nhưng, muốn chơi như vậy phải có một tiền đạo khác xuất sắc, có các tiền vệ giỏi ghi bàn, hoặc có chiến thuật xuất sắc. Cạnh đó, toàn đội phải chơi ăn ý và vừa hợp lý nữa. Nhìn vào đội tuyển Anh hiện thời, Southgate không thể dùng một tiền đạo tầm thường mà vẫn thành công, vì các yếu tố liên quan thì ông đều thiếu. Tất nhiên, ở đây chúng ta nói về cả một tương lai lâu dài, chứ không chỉ trong một trận cụ thể.
Raheem Sterling ở Man City dũng mãnh, sắc bén, khác hẳn một Sterling “không biết ghi bàn” trong đội tuyển Anh cũng chính là vì những điều vừa nói.

Được đăng bởi: 188bet

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *